Tác giả Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường giao lưu với độc giả
(Tổ Quốc) - Nhà văn Hòa Bình sẽ có cuộc gặp gỡ với độc giả nhân dịp ra cuốn sách mới Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường tại phố sách Hà Nội vào lúc 16h ngày 16/9.
Hà Anh - / Thứ Năm, ngày 14/09/2017 - 09:04

Tập sách có 12 truyện ngắn, được sắp xếp theo mùa, bắt đầu từ mùa xuân với Bộ mặt bên trong bộ mặt, Rơi vào xoáy nước và Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường, ghi lại dấu ấn đầy lãng mạn, trẻ trung của tuổi thanh xuân với trái tim yêu đương cuồng nhiệt mà chắc chắc ai cũng từng trải qua, từng hồi hộp, từng thăng hoa như thế trên đời.

Mùa hạ nóng bỏng, khắc khoải, đầy hoài nghi, ám ảnh với từng khoảnh khắc sống được lột tả với Chuyện tình bên bờ vô cực, Người đi đâu và Đi về phía vô cùng. Truyện ngắn Đi về phía vô cùng, như nhà văn đồng nghiệp Trần Nhã Thụy  nhận xét, thì: Nhân vật hiện lên thật cô đơn, nhưng cũng thật đẹp, bởi bất hạnh và hạnh phúc đều nằm trong những bước sải chân. Đó là những bước chân Đi về phía vô cùng.

Tác giả Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường giao lưu với độc giả - ảnh 1Nhà văn Hòa Bình

Còn nhà phê bình văn học Nguyễn Chí Hoan nhận định: “Sự hầu như tê liệt của “tình yêu” (phương diện tinh thần) trong truyện “Đi về phía vô cùng” cũng có hiệu quả đó: nó khiến ta thấy rằng nỗi cô đơn xét cho cùng là một biểu hiện, hay là một kích thước, của thiếu hụt nhân cách”.

Đến mùa thu lãng mạn tới mức nghẹt thở hiện lên quyến rũ trong từng khoảnh khắc của Đứt kết nối, Bệnh nhục và Bức tử hiện tại. Khi cô gái trẻ bị ám ảnh bởi những nụ hôn thơm mùi nhựa thông cùng những nốt nhạc chảy ra từ cây vĩ cầm bí ẩn của thượng đế, khi chàng trai thanh xuân không thể chối từ giai điệu của con tim, như những nốt nhạc phải ở trong tổng phổ của một nhạc trưởng tài ba, kể cả khi người nghệ sĩ chơi nó đã đánh sai nhiều nốt, đã đi lạc lối, thậm chí đã vĩnh viễn chết trong những miền ký ức.  

Như nhà phê bình Nguyễn Chí Hoan nhận xét: “Mỗi nhà văn thường chọn cho mình một chủ đề chính yếu, nhiều khi mang tính chất một nền tảng chung chạy suốt các câu chuyện nhà văn đó đã kể và sẽ kể. Dĩ nhiên, các ý niệm cốt lõi cho chủ đề văn học không có quá nhiều, đại loại  chỉ như bảy nốt nhạc, hay như “thất tình”,  “hỉ nộ ái ố bi ai lạc”, nhưng có lẽ chính vì thế mà khoảng tự do cho người viết kiến tạo những dạng thức tổ hợp của chúng lại trải đến mênh mông”.

Mùa đông, mùa cuối cùng trong năm, đẹp một cách khắc nghiệt với cái giá lạnh không chỉ của mùa mà còn là những tê tái trong sâu thẳm cõi lòng cô gái trẻ Một nơi nào đó trong trái tim, sự xót xa với Vòng ôm hoàn hảo của người mua nỗi buồn và sự tuyệt vọng đến cùng tận không lối thoát nhưng nếu được bao bọc bởi yêu thương sẽ bung nở một đoá vô thường trong Tuyết Liên Hoa. Nhận xét về truyện ngắn này, nhà văn Lê Anh Hoài cho rằng có thể đọc theo nhịp điệu của âm nhạc? Và biểu cảm theo cách mà một chương trong một bản concerto cần có? Có lẽ không nên hiểu máy móc theo nghĩa đen. Ở đây, thực ra Hoà Bình chỉ đưa ra một chỉ dẫn có tính gợi ý, nhưng đây là một gợi ý quan trọng bởi nó biến quá trình đọc thành một trò chơi nghệ thuật thú vị. Ở trong tác phẩm này, yếu tố trữ tình hoà trộn làm một với sự phi lý của đời sống, mất mát, nỗi đau, tình yêu và sự tiếc nuối…

Tập truyện có nhiều yếu tố sinh tử, nhiều lằn ranh mà mỗi một cuộc đời chúng ta ai cũng có lần đối mặt. Và chắc chắn, có người sẽ bước hẳn qua bên kia cánh cổng, về phía thần tiên. Nhưng cũng không ít người quay trở lại để tiếp tục bước trên những trang sách cuộc đời. Và điều mà mỗi cá thể muốn mang theo trên chuyến hành trình, kể cả qua bên kia cánh cổng hay bước trở lại đời thực, tác giả dám chắc chắn không phải bạc tiền, địa vị hay danh vọng, mà là Tình - Yêu.

Tác giả Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường giao lưu với độc giả - ảnh 2Bìa cuốn sách Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường

Đánh giá về Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường, nhà văn Trần Nhã Thụy cho rằng: “Như cách người ta chơi nhảy dù. Như cách mà người ta dự phần vào những trò mạo hiểm. Do vậy mà khi đọc Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường hay Chuyện tình bên bờ Vô Cực, chúng ta có thể thất vọng bởi không dự vào những éo le thường thấy của những cuộc tình, nhưng chúng ta chúng ta lại có những cảm giác rất phiêu linh, bởi tác giả đã túm được chúng ta rồi ném bay đi cùng nhân vật. Khi rơi, chúng ta sống với những cảm giác thật nhất của mình. Khi rơi, chúng ta biết chọn những mẫu sống đúng nhất với mình. Khi rơi, chúng ta có thể câm lặng hoặc la hét nhưng không phán xét…”

Nhìn nhận về Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường, nhà phê bình Nguyễn Chí Hoan đánh giá: “Truyện của Hòa Bình có điểm thú vị là không sa vào diễn giải “ngôn thuyết” về cái chủ đề văn học của chúng. Một cách khá tự nhiên, nữ tác giả hướng sự chú ý của truyện vào khai thác hay kể về các nhu cầu nội tâm của nhân vật, và lối kể đó giữ cho loại vấn đề nền tảng như vấn đề về nhân cách ở đúng vị trí, vị thế trầm sâu của nó, như dạng thức bè trầm (basso continuo) trong hòa tấu”.

Tại buổi giao lưu với tác giả “Cuộc hẹn nơi cổng Thiên Đường” ngoài sự hiện diện của tác giả Hoà Bình, còn có khách mời: nhà phê bình văn học Nguyễn Chí Hoan và bà Khúc Thị Hoa Phượng - Giám đốc NXB Phụ nữ.

Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

 Đổi mã
Gửi Nhập lại