Bằng Kiều: Tôi không tham lam để nghĩ mình làm được tất cả

(Tổ Quốc) – Bằng Kiều chia sẻ, anh may mắn trong nghề nghiệp khi hát được nhiều thể loại nhạc khác nhau và đều được yêu mến, cũng có dấu ấn nhưng anh chưa từng ngủ quên…và không “tham lam” để nghĩ mình làm được tất cả.

Đỗ Quyên - / Thứ Bảy, ngày 04/08/2018 - 07:12

Tôi sẽ lựa chọn khán giả

+ Liveshow “Câu chuyện Bằng Kiều: Trái tim không ngủ yên” sẽ nói về quãng sự nghiệp của anh từ khi bắt đầu cho tới giờ. Thế nhưng trong chương trình chỉ có Tú Dưa mà không có đủ thành viên của “Quả Dưa Hấu”?

-Đây không phải là chương trình tái hợp hay gì cả. Tôi làm liveshow này giống như là thước phim về cuộc đời của mình, từ lúc bước chân vào con đường âm nhạc cho đến này. Tôi muốn lồng ghép những dấu ấn của nhạc nhẹ Việt Nam qua từng thời kỳ và tôi chỉ là nhân tố qua các thời kỳ âm nhạc đó.

Điều đặc biệt ở liveshow này, tôi muốn vẽ lên chân dung mới của mình trong thời gian tới, được sự đồng cảm thì tôi tiếp tục, không thì tôi tìm tòi hướng đi nào đấy.

Bằng Kiều: Tôi không tham lam để nghĩ mình làm được tất cả - ảnh 1Bằng Kiều

+ Mọi người đều biết, anh và Tú Dưa rất thân, chắc hẳn hai người phải có rất nhiều điểm chung?

- Tôi coi Tú như một đứa em bởi vì hai anh em học chung trường nhạc, nó cũng học kèn, viết nhạc và hát. Chúng tôi đi chơi, đi làm, đá bóng- gắn bó từ đời sống cho tới âm nhạc. Về cuộc đời của Tú cũng thăng trầm về tình cảm, về nhiều thứ, đồng cảm với tôi.

Tú từng ăn ngủ ở nhà tôi, ở trên căn gác ngôi nhà ở Ngô Sỹ Liên. Gọi là bụi đời đấy! Tú coi nhà tôi là nhà thứ 2 của nó. Tôi quý Tú bởi tính nó tương đối điềm đạm, thích học hỏi.

+ Như anh chia sẻ, liveshow này cũng là cách anh muốn “thăm dò” khán giả để chuyển hướng trong âm nhạc?

-Tôi muốn âm nhạc của mình giống như câu chuyện, giản dị và cảm xúc rất thật. Tôi sẽ chọn lựa khán giả. Những người yêu mến mình, mình vẫn trân trọng nhưng tôi muốn đi vào mảng trầm nhiều hơn, chạm tới cảm xúc nhiều hơn.

Tôi may mắn trong nghề nghiệp là hát nhiều thể loại nhạc khác nhau, có bài hit và có dấu ấn. Đấy là may mắn, nhưng tôi không ngủ quên trên điều đó…Tôi cũng không tham lam nghĩ rằng cái gì mình cũng làm được.

Bằng Kiều: Tôi không tham lam để nghĩ mình làm được tất cả - ảnh 2Cát- sê của diễn viên kịch cũng đâu có bằng cát- sê ca sĩ. Thế mà nhiều khi, tôi vẫn bỏ show hát để diễn kịch.

Sang diễn kịch vẫn là ngôi sao hạng A

+ Trong liveshow lần này anh còn diễn kịch cùng nghệ sĩ hài Vân Dung, Quang Thắng. Vậy anh bén duyên với sân khấu kịch từ khi nào?

-Tôi bắt đầu lên sân khấu chuyên nghiệp từ năm 2000, ở sân khấu Phú Nhuận của chị Hồng Vân. Tôi diễn kịch dài, vai nặng ký như Xuân Tóc Đỏ trong “Số đỏ” và Lý Trưởng trong “Oan Thị Mầu”.

Sau đó sang Mỹ, mỗi năm tôi tham gia vở kịch dài bên đó. Như vở kinh điển “Giông tố”, tôi đóng vai Nghị Hách.

Cô Túy Hồng, vợ cũ chú Lam Phương có ban kịch Túy Hồng. Mỗi năm dựng một vở kịch dài, nên hầu như tôi đều tham gia. Giờ cô lớn tuổi, mệt nên 2-3 năm nay cô không dựng vở nữa.

Đúng là nhân duyên. Tôi và chị Hồng Vân ở ngoài thân nhau. Đến khi chị mở sân khấu Phú Nhuận, chị mời tôi tham gia cho vui, cho thêm màu sắc mới lạ. Chị thấy tôi ở ngoài cũng duyên dáng, biết tôi có nghề bởi gia đình tôi là gia đình sân khấu. Chị Hồng Vân chơi thân với anh Bằng Thái.

Khi nhận lời tham gia, tôi còn bận đi hát nên bảo chị Hồng Vân: “Chị cho em vai nhỏ nhỏ để em có thời gian chạy show chứ em không có thời gian tập, diễn từ đầu đến cuối, cũng sợ không có lực làm được”.

Nhưng khi lên sàn tập 1-2 cảnh, đạo diễn vở “Số đỏ”, Doãn Hoàng Giang nói riêng với chị Hồng Vân là để Bằng Kiều đóng Xuân Tóc Đỏ. Bằng Kiều không làm thì vở rất khó “trụ” trong thời điểm đó. Khi sân khấu Sài Gòn không có nhiều diễn viên nam người Bắc, người nói giọng thuần Bắc lại càng hiếm.

Có thể đạo diễn Doãn Hoàng Giang nhìn thấy khả năng cũng như sự phù hợp của tôi cho vai Xuân Tóc Đỏ ấy. Chị Hồng Vân nói với tôi: “Thôi em cố gắng nhận luôn vai chính”. Tôi cũng máu, thế là “chơi” luôn!

Rất may là thời gian đó, vở “Số đỏ” là một trong những vở hay của sân khấu kịch Hồng Vân. Lúc nào cũng hết vé, ngày 2 suất diễn, triền miên như thế.

Sau đó tôi diễn thêm vở nữa là “Oan Thị Mầu”, với vai chính Lý Trưởng.

+ Anh thấy diễn kịch và hát nghề nào khó khăn hơn?

-Tôi không phải diễn nhiều, những tác phẩm đó đã ngấm vào mình từ nhỏ. Mình đã đọc truyện, xem phim và hình dung ra nhân vật như thế nào. Nếu nói về khó khăn thì đó là vấn đề thời gian. Diễn kịch rất… mất thời gian.

Cát- sê của diễn viên kịch cũng đâu có bằng cát- sê ca sĩ. Thế mà nhiều khi, tôi vẫn bỏ show hát để diễn kịch. 

+ Vậy anh có thể tiết lộ mức cát- sê diễn kịch của anh thời đó là bao nhiêu?

Thời đó, cát- sê diễn kịch của tôi thuộc hàng cao nhất rồi Diễn viên kịch hạng A trong Sài Gòn nhận 300-400 ngàn đồng/ suất diễn, thì tôi nhận 1 triệu đồng/suất diễn. Nhưng lúc đó, cát- sê hát của tôi là 8 triệu, gần bằng 2 cây vàng. Vậy mà nhiều khi, tôi bỏ hát để đi diễn kịch. Có lịch là diễn kịch, không nhận hát. Mê đến mức độ như thế!

+ Anh đam mê nghệ thuật thứ bảy nhưng có lẽ chưa đủ cháy để anh thành diễn viên kịch chuyên nghiệp?

-Không phải chưa đủ mê. Tôi chỉ nghĩ đơn giản, mỗi người có nhiệm vụ của mình, sứ mệnh riêng và hãy làm tốt sứ mệnh đó. Còn những thứ khác, ông tổ đãi cho mình như thêm mắm muối, thỏa mãn sự yêu thích của mình thôi. Nếu chuyên về kịch phim thì tôi có khi phải… bỏ hát.

Xin cảm ơn Bằng Kiều về những chia sẻ!

 

 

 

 

Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

 Đổi mã
Gửi Nhập lại

Đường dây nóng: 043 9742817