Nhớ về lũ trẻ
18-07-2015 10:31

Mười năm ta ở rừng

Mười năm đi tìm giặc

Mười năm xa con đường xa lắc

Có nỗi nhớ nào không một bóng trẻ con.

 

Đuôi mắt tưởng như mòn

Vì nhớ nắng nên trời chậm tối,

Cây ngả nghiêng trong tiếng bom Mỹ dội

Quầng nắng trong rừng như những bước chân son.

 

Sau tiếng bom, tổ trinh sát quây tròn

Mấy con chó mang theo nằm giỡn nắng,

Mấy con chó đùa nhau trong rừng vắng

Gợi nhớ rất nhiều ngõ nhỏ trẻ con chơi.

 

Những chéo vải màu lung linh dây phơi

Hơi bếp ấm bay vào nỗi nhớ,

Nước bọt trẻ con ướt trên vai trên cổ

Bàn tay nào vò trên mái tóc ta.

 

Tiếng bom nổ bên kia rừng già

Vẫn nhớ cặp môi trẻ con tóp tép,

Đời có trẻ con nên đời rất đẹp

Mọi vật quanh mình như trẻ thêm ra.

 

Nhớ những bức tường trên đường ta qua

Có nét vẽ bằng gạch non than củi,

Không ra hình thù gì, những đoạn vẽ rối

Như hình thù con đường của trẻ con nhà ai.

 

Bỗng nhắc nhớ con đường ngày mai

Con đường ta đi suốt đời không hết,

Trận đánh này và trận sau đánh tiếp

Tất cả vì con trẻ với mai sau.

 

Đất nước công kênh trẻ con lên đầu

Trẻ con là hy vọng của cha, là an ủi dịu dàng của mẹ

Gì hạnh phúc bằng trao cho nhau đứa trẻ

Hai khuôn mặt người sát lại gần nhau.

 

Trẻ con vừa gặp đã thân nhau

Là cái cớ sang chơi của bà con hàng xóm,

Cái vòng bánh xe làm bằng vành nón

Mang hình mặt trời trên trái đất lăn lăn.

 

Xa phố xa làng sống trong núi mười năm

Đi bảo vệ một tuyến đường huyết mạch.

Ôi con đường nối hai đầu chiến dịch

Là nối hai vùng làng, con trẻ với vườn hoa

 

Quầng nắng trong rừng như những gót chân xa.

(Văn nghệ)

 

Phạm Tiến Duật

Từ khóa:

Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

 Đổi mã
Gửi Nhập lại