Tháng giêng về hạt nhớ rơi rơi
25-01-2016 09:58

Anh biết góc đồi hoang ngày xưa bây giờ không còn nữa, những vui buồn một thủa cũng nhạt nhòa theo cánh thời gian. Ừ nhỉ, hai mươi năm rồi, ngày cũ vợi vời xa, cớ sao lòng cứ mãi đa mang ? Chỉ còn cánh dã quỳ vẫn lặng thầm ươm sắc vàng, dẫu chiều phai nhạt nắng.

Hai mươi năm, thời gian không dài nhưng cũng chưa bao giờ ngắn, đủ để một khoảng trời hóa kí ức xanh xao. Phiến vai gầy giờ biền biệt phương nao? Tiếng mưa rơi rưng rức mùa nuối tiếc. Chiều ngang kỉ niệm xưa, xa xăm khúc nhạc buồn “ tím chiều hoang biền biệt…”(*) Ai thả chi nốt trầm, da diết rứa người ơi ?

Tháng giêng về, từng hạt nhớ rơi rơi. Có hạt  nào cuộn vào lòng cánh hoa ngày xưa ấy ? Nhớ lắm một chiều mưa, anh và em  nép vào nhau, đôi bàn tay như vô tình chạm vào run rẩy. Anh đi rồi, dã quỳ vàng ai hái ? Em cũng xa mái trường, có khi nào trở lại góc đồi hoang ?

Tháng giêng, sợi mưa buồn hóa sợi nhớ lang thang, nhớ đến nao lòng cao nguyên mùa gió động. Anh ngược kí ức tìm em, bắt gặp khóm dã quỳ trong chiều phai sắc thắm. Từng cánh mỏng manh rơi như nuối thuở xa người. Ước một lần trở lại tuổi đôi mươi. Mỗi ánh mắt, làn môi, mỗi cơn gió thoảng qua cũng khiến lòng dao động sóng.

Phố nhỏ chiều anh qua, chiếc lá rơi chừng như rất mỏng. Có lẽ lá muốn len vào khe nhớ thức người xa. Anh muốn ôm sắc chiều tạc vào đêm chỉ mỗi một cành hoa. Có cánh nhớ, nhụy thương và cả hồn cao nguyên chiều nhạt nắng. Giữa chập chờn cơn mê, góc đồi hoang neo vào trong nốt lặng, gọi tháng giêng về xa vắng dã quỳ ơi!

Huế 01/2016

--------------

(*) Lời bài hát những đồi hoa sim của Dzũng Chinh

Sông Hương

Từ khóa:

Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

 Đổi mã
Gửi Nhập lại