Chùm thơ của các tác giả
27-07-2015 11:51

Phan Đức Lộc

VIẾT TẶNG CHA

 

Cha lật luống cày giữa mùa hạ nồng oi

giọt mồ hôi sôi trào lên rát bỏng

lưng cha còng bắc cây cầu hi vọng

qua tuổi hai mươi, con quên mất lối về

 

Theo bước trâu đàn men dọc triền đê

con nhặt tìm những hồn nhiên tuổi nhỏ

nụ cười xưa vỡ tan vào lòng cỏ

chỉ dấu chân cha mòn vẹt cả nắng vàng

 

Con đã bao lần ra Bắc, vào Nam

nhưng chưa đi hết những đường cày cha lật

thương vết chân chim đậu dày trên khóe mắt

biết đến bao giờ đất mới nở hoa? 

 

Những nhịp cầu mà cha bắc hôm qua

dẫn con đến một chân trời mơ ước

đời sông chảy xuôi, kiếp người trôi ngược

khi chùn chân, lại về khóc bên cha...

 

Nguyễn Kim

CẢM XÚC THIÊNG LIÊNG VIẾT Ở NHÀ BIA LIỆT SĨ

 

Bốn mươi năm chẵn đã trôi qua

Trọn tấm lòng son với nước nhà

Cờ đỏ sao vàng bay phất phới

Mừng ngày đại thắng rợp đường hoa

Tháng tư lịch sử vui đoàn tụ

Đón người khu chiến bước quang vinh

Quê hương trăm nẻo vòng tay mở

Rộn tiếng cười vang đậm ý tình

Bên nguồn hạnh phúc lẫn đau thương

Mất mát, hy sinh khắp chiến trường

Tô điểm non sông - cờ Tổ quốc

Muôn đời đất Việt thắp tâm hương

Lớp lớp người đi theo tiếng gọi

Giữ cho ngọt mát nước sông Tiền

Giữ cho đồng lúa xanh ngày mới

Câu hò, điệu lý khúc bình yên

Mừng bốn mươi năm cao tiếng hát

Dựng xây, no ấm vẫn không quên

Đền ơn đáp nghĩa - theo lời Bác

Một dãy giang sơn mãi vững bền

…Nhà bia Liệt sĩ khắc ghi danh

Anh linh bất khuất sống trong dân

Hoa thơm nhang khói bay hồi tưởng

Nhắc cánh sen hồng thuở đấu tranh

Bồi hồi mẹ ngắm nhìn bia đá

Đoàn quân yêu nước thẳng hàng nhau

Tay mẹ lần theo hàng chữ nhỏ

Bốn bề liệt sĩ bóng con đâu?

Dòng sữa ngọt thành dòng máu đỏ

Quên mình vì nước, thác vì dân

Ủi an đất mẹ - con còn đó

Cận kề đồng đội ấm tình thân

Trái tim mẹ nhớ bóng hình con

Gươm súng ra đi xóa uất hờn

Đem lại thanh bình cho đất nước

Quê hương giải phóng, mõi mòn trông…

Trông mỏi mòn… tin con ngã xuống!

Mẹ buồn, me giấu lệ rưng rưng

Mẹ biết ngày xa con chẳng muốn

Mắt già lã chã giọt khôn cùng

Những bà, những mẹ, những em thơ…

Lặng lẽ thành tâm đứng thẩn thờ

Hoa văn bia đá như gờn gợn

Hình ảnh yêu thương dưới bóng cờ

Uống nước nhớ nguồn nêu đạo lý

Ngàn đời dân tộc - tháng tư xưa

Chung mái Nhà bia hồn liệt sĩ

Bốn mùa mát ngọn gió lành đưa…

 

Lê Thành Nghị

QUẢNG TRỊ, MỘT THOÁNG MÙA HÈ (*)

 

1.

Những quả cầu lửa rớt từ mặt trời

Báo hiệu một ngày

Mặt đất sẽ bốc cháy!

 

Mịt mù bụi Cồn Tiên: chùm hạt tiêu héo quắt trên cây

Nóng bỏng bờ Khe Sanh: mồ hôi đá tràn xuống sông Thạch Hãn

Bình minh dội lửa từ Dốc Miếu sang

Hoàng hôn Tà Cơn tím bầm gió nóng đến

Làng Vây vẫn trong tầm bắn

Như ngày chiến tranh năm nào qua đây.

 

2.

Mọi ngả đường đều hướng về phía bóng mát của cây

Ba mươi năm cây vẫn còn cụt ngọn

Thành Cổ nói gì mà ngọn cỏ khác thường xanh

Mỗi lá cỏ một cây buồm, một lời thề, một ngọn nến, một linh hồn từ đất nhô lên.

 

3.

Nước mắt làm gỉ ngoèn cầu Hiền Lương

Từ những cuộc chia ly và lời hẹn

Sông núi chẳng chia đôi, đường số một nói lời vĩnh viễn

Mùa sim chín thơm từ Đèo Ngang sang Hồ Xá, Vĩnh Linh

Day dứt khôn nguôi mùa sim tím

Trước mầu hoa này hình như đá cũng rung rinh!

 

4.

Gió dừng lại trên nghĩa trang Trường Sơn

Bạn bè nhóm lửa và hát với người đã khuất

Bao năm sau chiến tranh đất nước đốt đuốc đi tìm

Từ góc rừng sâu, từ khe núi khuất

Các anh về đây, trùng điệp họ tên

Trên cả chia ly, mất mát

Trên cả nước mắt, trên cả nỗi đau

Chiều nghĩa trang con chim nào khắc khoải hót

Nó nói gì với máu dưới đất sâu…?

 

5.

Như một làn đạn căng ngang qua Đầu Mầu

Đường 9, vệt xe xích còn hằn sâu trong đất

Ta nhận ra trận gió tây mang cơn khát

Thổi từ ngày chiến tranh

Bạn dốc bi đông và trúng đạn bên bờ khe bỏng rát.

Ta nhận ra thông điệp của hòa bình

Như trái chín trong chùm lá

Làng Vây- vườn chuối hai bên đường chín trong lá xanh

Quê hương đi lên bằng mùa quả ngọt

Rắn rỏi như trời xanh Quảng Trị miềng

 

6.

Thả những đóa hoa vàng xuống sông Thạch Hãn xanh

Để nói lời tạm biệt

Miên man trong ký ức

Mùa hè và những thảm hoa vàng trôi.

--------------------------

(*) Nguồn: TC Thơ

 

Lê Anh Phong

THÁNG BẢY NÀY Ở NGHĨA TRANG VỊ XUYÊN! (*)

 

Tháng Bảy này ở nghĩa trang Vị Xuyên

Trời vẫn mưa dầm dề, rỉ rắc

Như nước mắt

Tụ dồn

Ba mươi năm day dứt

Khóc đồng đội tôi

Trắng trời Hà Giang!

 

Những “Thung lũng gọi hồn”

“Lò vôi thế kỷ”

“Đồi thịt băm” ...

Ba mươi năm rồi, còn ai nhắc nhở?

Những người lính ra đi

Ba mươi năm rồi

Còn ai nhắc nhở?

Kẻ đã về đây

Người còn lăn lóc vách núi, bờ khe...?

 

Tháng Bảy này ở nghĩa trang Vị Xuyên

Người cựu binh nhớ lời thề khắc trên báng súng:

“Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử!”

356 liệt oanh đã “Hóa đá sư đoàn”. (**)

 

Cao điểm 468

Chúng tôi lập đài hương

Để hương khói tri ân được tỏa lan đều khắp

Dải đất biên cương rộng dài tít tắp

Xương máu đồng đội tôi còn vương vấn xa gần ...

 

Gạo sấy

Lương khô

Thành đồ lễ thiết thân

(Là món ngon với đồng đội tôi thuở trước

Trước phút công đồn, bao người còn ao ước

Giá được một bữa no nê, dù gạo sấy, lương khô!)

 

Trận chiến lùi xa

Ký ức... thảng thốt... về

Tháng Bảy này

Ở nghĩa trang Vị Xuyên

Cho tôi nói

Điều ba mươi năm rồi

Chưa nói...!

................

(*) Nghĩa trang quốc gia Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, nơi quy tập hơn 1700 ngôi mộ liệt sĩ hy sinh trong cuộc chiến chống quân bành trướng Trung Quốc (1979 - 1989).

(**) Sư đoàn 356 có hơn 820 thương binh và hơn 600 liệt sĩ trong trận đánh ngày 12/07/1984 ở điểm cao 772 Vị Xuyên, và sư đoàn đã chính thức giải thể vào năm 1989.

 

Hoàng Kim Dung

EM ĐÃ GẶP LẠI ANH

 

Em đến Trường Sơn một sớm thu

Khi miền Trung bước vào mùa bão

Mưa trắng trời, nghĩa trang huyền ảo

những mộ bia đội ngũ thẳng hàng

 

Lần hồi tìm, em đến trước mộ anh

Cả đầu tóc, áo quần đều sũng ướt

Em muốn khóc mà không sao khóc được

Bởi bão, mưa, lạnh buốt trong lòng!

 

Tay vịn vào mộ chí rưng rưng

Em đọc mãi tên anh trên mặt đá

Chợt như gặp lại một thời thơ nhỏ

Anh dắt em qua suối, lũ tràn

 

Em giật mình, trước khắc nghiệt thời gian

Vừa mới đó đã phần ba thế kỷ

Trong tim thốt nói lời thương nhớ

Bao năm xa, nay em gặp anh rồi!

                                                                       

Phan Thành Minh

ĐI TÌM ĐỒNG ĐỘI

 

Cúc quỳ thắp nắng Trường Sơn

Anh nằm lạnh đã bao mùa mưa bão

Thăm thẳm núi rừng âm u

 

Ba lô con cóc chật cứng nỗi niềm xưa

Tăng võng ni lon

Bá vai người đi tìm đồng đội

 

Mẹ thương anh không còn ai chờ đợi

Không còn ai mỏi mòn

Không còn ai hẹn biển thề non

 

Nói đi rừng

Nói đi cây

Chỉ cho chúng tôi nơi nào các anh nằm xuống

 

Mãi nợ các anh

Tài hoa chiến thắng

Nước non này mãi nợ các anh

 

Vết bom thù đã khép miệng bởi cánh rừng xanh

Giữa mênh mông

Chỉ có khói hương mới biết nơi nào các anh nằm lại

 

Nén nhang thơm

Tấm lòng người đi tìm đồng đội

Chỗ anh nằm xin nở một đoá hoa

 

Trần Thành Nghĩa

CÕNG NẮNG

 

Vai mẹ quang gánh

Cõng nắng ban chiều

Không còn oằn nặng

Mà bóng liêu xiêu!

 

TÌNH QUÊ

 

Đôi chân khóe móng đóng phèn

Chị đi vạn dặm đồng quen, xa gần

Sình non, đất mặn, phèn chua

Tình quê chị góp bao mùa... là đây!

 

Phan Đức Lộc, Nguyễn Kim, Lê Thành Nghị, Lê Anh Phong, Hoàng Kim Dung, Phan Thành Minh, Trần Thành Nghĩa

Từ khóa:

Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

 Đổi mã
Gửi Nhập lại